Wednesday, 2 March 2011

CHU DUNG CƠ "HIỂU ĐỜI"

HIỂU ĐỜI

Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh nhưng chỉ có hiểu đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái.


Qua một ngày mất một ngày.

Qua một ngày vui một ngày.

Vui một ngày lãi một ngày.


Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc là cảm giác, cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng.


Tiền không phải là tất cả nhưng không phải không là gì. Đừng quá coi trọng đồng tiền, càng không nên quá so đo, nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứ ngoại thân, khi ra đời chẳng mang đến, khi chết chẳng mang đi. Nếu có người cần giúp, rộng lòng mở hầu bao, đó là một niềm vui lớn. Nếu dùng tiền mua được sức khỏe và niềm vui thì tại sao không bỏ ra mà mua? Nếu dùng tiền mà mua được sự an nhàn tự tại thì đáng lắm chứ! Người khôn biết kiếm tiền biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền, đừng làm tôi tớ cho nó.


“Quãng đời còn lại càng ngắn thì càng phải làm cho nó phong phú”. Người già phải thay đổi quan niệm cũ kỹ đi, hãy chia tay với “ông sư khổ hạnh”, hãy làm “con chim bay lượn”. Cần ăn thì ăn, cần mặc thì mặc, cần chơi thì chơi, luôn luôn nâng cao chất lượng cuộc sống, hưởng thụ những thành quả công nghệ cao, đó mới là ý nghĩa sống của tuổi già.


Tiền bạc là của con, địa vị là tạm thời, vẻ vang là quá khứ, sức khỏe là của mình.
Cha mẹ yêu con là vô hạn; con yêu cha mẹ là có hạn.

Con ốm cha mẹ buồn lo; cha mẹ ốm con nhòm một chút hỏi vài câu là thấy đủ rồi.

Con tiêu tiền cha mẹ thoải mái; cha mẹ tiêu tiền con chẳng dễ.

Nhà cha mẹ là nhà con; nhà con không phải là nhà cha mẹ.

Khác nhau là thế, người hiểu đời coi việc lo liệu cho con là nghĩa vụ, là niềm vui, không mong báo đáp.


Chờ báo đáp là tự làm khổ mình.


Ốm đau trông cậy ai? Trông cậy con ư? Nếu ốm dai dẳng chẳng có đứa con có hiếu nào ở bên giường đâu (cửu bệnh sàng tiền vô hiếu tử). Trông vào bạn đời ư? Người ta lo cho bản thân còn chưa xong, có muốn đỡ đần cũng không làm nổi.


Trông cậy vào đồng tiền ư? Chỉ còn cách ấy.


Cái được, người ta chẳng hay để ý; cái không được thì nghĩ nó to lắm, nó đẹp lắm. Thực ra sự sung sướng và hạnh phúc trong cuộc đời tùy thuộc vào sự thưởng thức nó ra sao. Người hiểu đời rất quý trọng và biết thưởng thức những gì mình đã có, và không ngừng phát hiện thêm ý nghĩa của nó, làm cho cuộc sống vui hơn, giàu ý nghĩa hơn.


Cần có tấm lòng rộng mở, yêu cuộc sống và thưởng thức cuộc sống, trông lên chẳng bằng ai, trông xuống chẳng ai bằng mình (tỷ thượng bất túc tỷ hạ hữu dư), biết đủ thì lúc nào cũng vui (tri túc thường lạc).


Tập cho mình nhiều đam mê, vui với chúng không biết mệt, tự tìm niềm vui.
Tốt bụng với mọi người, vui vì làm việc thiện, lấy việc giúp người làm niềm vui.


Con người ta vốn chẳng phân biệt giàu nghèo sang hèn, tận tâm vì công việc là coi như có cống hiến, có thể yên lòng, không hổ thẹn với lương tâm là được. Huống hồ nghĩ ra, ai cũng thế cả, cuối cùng là trở về với tự nhiên. Thực ra ghế cao chẳng bằng tuổi thọ cao, tuổi thọ cao chẳng bằng niềm vui thanh cao.


Quá nửa đời người dành khá nhiều cho sự nghiệp, cho gia đình, cho con cái, bây giờ thời gian còn lại chẳng bao nhiêu nên dành cho mình, quan tâm bản thân, sống thế nào cho vui thì sống, việc nào muốn thì làm, ai nói sao mặc kệ vì mình đâu phải sống vì ý thích hay không thích của người khác, nên sống thật với mình.


Sống ở trên đời không thể nào vạn sự như ý, có khiếm khuyết là lẽ thường tình ở đời, nếu cứ chăm chăm cầu toàn thì sẽ bị cái cầu toàn làm cho khổ sở. Chẳng thà thản nhiên đối mặt với hiện thực, thế nào cũng xong.


Tuổi già tâm không già, thế là già mà không già; Tuổi không già tâm già, thế là không già mà già. Nhưng xử lý một vấn đề thì nên nghe già.


Sống phải năng hoạt động nhưng đừng quá mức. Ăn uống quá thanh đạm thì không đủ chất bổ; quá nhiều thịt cá thì không hấp thụ được. Quá nhàn rỗi thì buồn tẻ; quá ồn áo thì khó chịu…. Mọi thứ đều nên “vừa phải”.


Người ngu gây bệnh (hút thuốc, say rượu, tham ăn tham uống…).
Người dốt chờ bệnh (ốm đau mới đi khám chữa bệnh).
Người khôn phòng bệnh, chăm sóc bản thân, chăm sóc cuộc sống.
Khát mới uống, đói mới ăn, mệt mới nghỉ, thèm ngủ mới ngủ, ốm mới khám chữa bệnh… Tất cả đều là muộn.


Chất lượng cuộc sống của người già cao hay thấp chủ yếu tùy thuộc vào cách tư duy, tư duy hướng lợi là bất cứ việc gì đều xét theo yếu tố có lợi, dùng tư duy hướng lợi để thiết kế cuộc sống tuổi già sẽ làm cho tuổi già đầy sức sống và sự tự tin, cuộc sống có hương vị; tư duy hướng hại là tư duy tiêu cực, sống qua ngày với tâm lý bi quan, sống như vậy sẽ chóng già chóng chết.



Chơi là một trong những nhu cầu cơ bản của tuổi già, hãy dùng trái tim con trẻ để tìm cho mình một trò chơi ưa thích nhất, trong khi chơi hãy thể nghiệm niềm vui chiến thắng, thua không cay, chơi là đùa. Về tâm và sinh lý, người già cũng cần kích thích và hưng phấn để tạo ra một tuần hoàn lành mạnh.


“Hoàn toàn khỏe mạnh”, đó là nói thân thể khỏe mạnh, tâm lý khỏe mạnh và đạo đức khỏe mạnh. Tâm lý khỏe mạnh là biết chịu đựng, biết tự chủ, biết giao thiệp; đạo đức khỏe mạnh là có tình thương yêu, sẵn lòng giúp người, có lòng khoan dung, người chăm làm điều thiện sẽ sống lâu.


Con người là con người xã hội, không thể sống biệt lập, bưng tai bịt mắt, nên chủ động tham gia hoạt động công ích, hoàn thiện bản thân trong hoạt động xã hội, thể hiện giá trị của mình, đó là cuộc sống lành mạnh.


Cuộc sống tuổi già nên đa tầng đa nguyên, nhiều màu sắc, có một hai bạn tốt thì chưa đủ, nên có cả một nhóm bạn già, tình bạn làm đẹp thêm cuộc sống tuổi già, làm cho cuộc sống của bạn nhiều hương vị, nhiều màu sắc.


Con người ta chịu đựng, hóa giải và xua tan nỗi đau đều chỉ có thể dựa vào chính mình. Thời gian là vị thầy thuốc giỏi nhất. Quan trọng là khi đau buồn bạn chọn cách sống thế nào.


Tại sao khi về già người ta hay hoài cựu (hay nhớ chuyện xa xưa)? Đến những năm cuối đời, người ta đã đi đến cuối con đường sự nghiệp, vinh quang xưa kia đã trở thành mây khói xa vời, đã đứng ở sân cuối, tâm linh cần trong lành, tinh thần cần thăng hoa, người ta muốn tim lại những tình cảm chân thành. Về lại chốn xưa, gặp lại người thân, cùng nhắc lại những ước mơ thuở nhỏ, cùng bạn học nhớ lại bao chuyện vui thời trai trẻ, có như vậy mới tìm lại được cảm giác của một thời đầy sức sống. Quý trọng và được đắm mình trong những tình cảm chân thành là một niềm vui lớn của tuổi già.


Nếu bạn đã cố hết sức mà vẫn không thay đổi tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó! Đó cũng là một sự giải thoát. Chẳng việc gì cố mà được, quả ngắt vội không bao giờ ngọt.


Sinh lão bệnh tử là quy luật ở đời, không chống lại được. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng đặt cho mình một dấu châm hết thật tròn.
Read rest of entry

Thursday, 22 April 2010

The day before tomorrow

1 ngày trước khi cưới.

Hnay trời nắng to, rất thuận lợi để làm một việc j đó, như dọn dẹp và chạy lăng xăng ngoài đường mua sắm chuẩn bị cho ngày cưới chẳng hạn. Khâu chuẩn bị ngày hôm nay coi như là trọn vẹn, khung ảnh, treo phông, hoa hoét, bàn ghế, bánh kẹo..Rèm cửa sổ và chăn đệm cũng đã sẵn sàng. Ngày mai mới thực sự là một ngày bận rộn. Buổi tối đại gia đình ngồi lại với nhau và bàn bạc cho hôm sau mình mới thực sự lo lắng, bao nhiêu thứ phải chuẩn bị, phân công, nào là hoa xe, hoa cưới, trang trí phòng cưới, hoa cô dâu, hoa chú rể, hoa trang trí phòng, bóng bay..rồi lại đến xe cộ, thủ tục lòng vòng đón dâu, công tác chuẩn bị trên khách sạn..bây giờ mới thật sự cảm thấy cần những người bạn có thể tin tưởng được ở bên cạnh. hix. Những cuộc điện thoại hỏi han, chúc mừng không bao giờ là thừa thãi. Nó khiến mình cảm thấy được để ý, được quan tâm, nó như kiểu " Hey, I know what you are doing. You are doing a great job. Keep it up ! " haha.. không biết diễn giải bằng tiếng Việt kiểu gì ^^

Cảm giác như sắp đến Tết ấy. Rảnh rỗi và rất bật. Không phải đi làm thật là sướng. Mình vẫn không hình dung ra cảm giác có người về ở cùng với mình là như thế nào nhưng đã hình dung ra thế nào là 1 ngày trọng đại ^^

Hy vọng ngày mai không quá nắng !
Read rest of entry

Friday, 26 February 2010

Bức tranh đẹp

Cách đây 1 tuần có qua nhà bác ăn giỗ bà. Hôm đấy đi cùng mẹ. Lúc ăn cơm cùng mọi người, mẹ có kể 1 câu chuyện vui, có thể tạm đặt tên là “bức tranh đẹp”. Câu chuyện về 1 người bạn của mẹ, ở độ tuổi trung niên, vợ con, gia đình đủ cả. Chú này biết được thông tin là có cô bạn cấp 3 ngày xưa quý mến nhau, nay sống ở khu phố bên cạnh. Trong lòng vẫn giữ mãi hình ảnh về một cô bạn xinh đẹp, vui vẻ, đáng yêu ngày nào, chú này bèn rủ thêm 1 người bạn nữa đến thăm nhà cô bạn kia vào một ngày nọ. Những người bạn cũ gặp nhau, nhận ra nhau, mừng rỡ. Họ hỏi han nhau và kể cho nhau rất nhiều chuyện. Cô bạn gái giờ cũng đã có tuổi, các con đã lớn, không còn trẻ trung và mảnh mai như ngày 2 người còn quen nhau. Cuối buổi chia tay nhau, người bạn đi cùng nhận thấy một khuôn mặt rất tâm trạng, dường như rất ưu tư, dường như 1 nỗi buồn, một nỗi buồn người ta thể hiện khi đánh mất 1 điều gì đấy. Gặng hỏi mãi, chú kia mới trả lời : “ Biết thế thà không gặp, tự nhiên xé mất bức tranh đẹp”..

Câu chuyện khiến mọi người vui, nhưng thực tế nó là một câu chuyện buồn. Một câu chuyện rất đời thường và thực tế. Không như bộ phim tối nay nó vừa xem, The Notebook, Noah và Ellie gặp nhau sau 7 năm không liên lạc và tình yêu của họ vẫn nồng nàn như lần đầu tiên gặp nhau và kể cả cho đến khi họ ra đi cùng nhau.

Nó đã từng đọc ở đâu đó rằng, khi chia tay nhau, tình yêu của họ dừng lại vào lúc ấy và chúng không thay đổi theo thời gian, con người thì không may như vậy, họ thay đổi, họ già đi. Sẽ là may mắn mà cũng có thể là không, nếu như sau này họ tình cờ gặp lại, họ sẽ rất ngạc nhiên cũng như rất thất vọng.

Đến cuối cuộc đời chúng ta còn lại những gì cho bản thân, những bài học cho con cháu, những câu chuyện cuộc đời, những kỉ niệm và những bức tranh đẹp. Nó đã có những bức tranh của mình. Và bây giờ, nó biết, nó sẽ cất những bức tranh ấy đi, để nó sẽ luôn là những bức tranh thật đẹp..
Read rest of entry

26.01.2010

Hơn 1 tháng trôi qua. Và cuộc sống trong thế mà thật mong manh, không có j chắc chắn cả. Bây giờ mới thấm thía cái sự đời. Mới thế đấy mà chớp mắt đã khác. Hơn 1 tháng thôi, cuộc sống đang bình yên là thế, nhẹ nhàng là thế, chỉ 1 phút buông thả thôi là lại chìm vào bao nỗi lo âu day dứt. Lại phải bắt đầu lại từ đầu. Chỉ ân hận là lúc vào lúc ai cũng bận rộn, bộn bề công việc, mình đã không giúp đỡ được j thì thôi, lại làm những việc ngu ngốc như thế này.
Hôm qua nghe tin thằng Bống không được kí tiếp hợp đồng, không tin vào tai luôn. Một cảm xúc thật khó diễn tả. Buồn. Cảm giác như mình cũng có 1 phần trách nhiệm trong sự việc này của thằng bạn. Gặp thấy thằng bạn vẫn bt. Nó là 1 thằng rất bản lĩnh. Hay cũng có thể nó như 1 vết xước ngoài da mà nỗi đau thực sự sẽ ngấm từ từ và sẽ rất đau đớn?
Read rest of entry

Monday, 28 December 2009

Bài học

Có những bài học cứ phải học đi học lại. Những lỗi lầm lớn thường bắt đầu từ những lỗi lầm rất nhỏ. Mỗi lần vấp ngã biết phải đứng lên nhưng con đường phía trước sao dài quá..Tha lỗi cho anh..
Read rest of entry

Thursday, 23 July 2009

Anti Facebook

Giờ tìm bạn bè ở đâu? Lên facebook? Nhưng than ôi người ta mê mẩn thú vui ở thế giới ảo, người ta không còn thời gian chia sẻ với nhau, có hay chăng là qua loa hời hợt.

Bạn ta hăng say trồng đậu, hái rau, bán bán mua mua gì đó, để bạn này làm “đầy tớ”, bạn kia làm “vật nuôi”. Mấy trò HappyFarm và BarnBuddy gì đó có sức hút kinh dị khi thấy nhà nhà người người tham gia chơi, ta thành kẻ lạc lõng dù có đôi khi miễn cưỡng đáp ứng một lời yêu cầu nào đó của bạn để trò chơi của bạn hoàn tất.

Bạn ta mê mải làm trắc nghiệm (quiz) Bạn có bao nhiêu người yêu trong đời (How Many Lovers Do You Get In Your Lifetime?) hoặc là Nhìn tranh đoán tương lai, hoặc là Bạn là nhân vật nào trong Bỗng Dưng Muốn Khóc? v.v và v.v thì ta thở một tiếng dài: ta già rồi chăng nên ta không ham chi mấy trò ni, chắc chắn mất thời gian để mua vui mấy phút.

Bạn ta thỉnh thoảng buông một hai câu trên wall nhà bạn, nhà ta mà chắc chỉ bạn ta mới hiểu. Ta không nắm bắt được tinh thần trọn vẹn đầu cua tai nheo nhưng thôi thì cứ để lại một comment trước báo hiệu đã đọc, sau nói rằng chia sẻ, chia sẻ (nhưng không biết mình đang chia sẻ cái chi chi)

Tự hiểu rằng facebook góp phần đáng kể vào công cuộc giải tán stress hiện nay. Tự hiểu rằng facebook là cách nhanh nhất cho ta nắm được tình hình lẫn theo kịp bạn bè trong đời sống bận rộn lúc này (dĩ nhiên chỉ ở một mức độ nào đó). Tự hiểu rằng facebook góp phần tìm kiếm liên kết bạn bè cả mới lẫn cũ thuận tiện và hiệu quả nhất thời số này.

Nhưng cũng tự hỏi rằng, có phải vì thế mà đã bận rộn càng thêm bận rộn, nên lâu rồi không nhận được một tin nhắn hỏi thăm: Anh khỏe không? Em nhớ anh, blah, blah…

Cũng tự hỏi rằng, có phải vì đã trao qua đổi về với nhau trên facebook thấy đủ nên lâu rồi không còn hò hẹn cà phê, ăn trưa ăn tối.

Cũng tự hỏi rằng, vì facebook đã cho những sự giản tiện nên làm người ta lười biếng thăm viếng nhau hơn, để đường đi khó nay khó vì ngăn sông cách núi, và cả vì lòng người ngại núi e sông.

Trong trạng thái không biết có cực đoan không, ta bảo rằng ta anti facebook.

CÀM RÀM
Read rest of entry

Saturday, 11 July 2009

Lasse Gjertsen







This guy look hilarious, his music is awsome and he's a genius about video editting, I admit.
He found his own way, to make it and to show it.
His music remind me of some alternative rock bands I've listen so far..
Can't remember ! Shit ! Part of my memories was gone..
Read rest of entry

Tuesday, 7 July 2009

The way you love

The way you love me

It's soft and tender..

Hard to say I like it

But

Maybe..

That's the reason why I love you
Read rest of entry

Monday, 6 July 2009

Home - A bitter sweet home



Here I am. I am home again...

That's strange. It's the feeling when you walk out the terminal and get in a taxi. Drived along the street. All your 3 weeks in a strange country with alots of memories suddenly disapears.
What you feeling now is like you just took a rest and now wake up. Nothing change from the time you close your eyes.
Same language, same street, same people...

I know, I'm coming back to reality..
I know, I'm coming back to my life..
...come back to worries, to moneys.....

But

...along with them is my confidence, my optimistic, my happiness, and alot of photos :))
REFRESH !
That's why I love it..

Simulator time



Read rest of entry

Macau


Thêm 1 thành phố nữa đã bị bàn chân Việt của mình bước lên.
Thêm 1 con dấu nữa đã được đóng vào passport.
Con dấu đó có tên là Macau.

Không biết nói gì nhiều vì thực sự Macau không để lại cho mình nhiều ấn tượng. Có lẽ điều ấn tượng nhất về Macau là thủ tục làm visa. Đã từng 1 lần vất vả hỏi han, xếp hàng cả tiếng đồng hồ để rồi cuối cùng bị đuổi về vì không mang đủ 5000 mop ( dola Macau ) 100$ = 782 mop.

Ngoài ra những ấn tượng còn đọng lại đến bây giờ đều từ những Casino, shopping mall và Lumix Lx3 của mình hehe..

Casino: rất nhiều, bước ra khỏi của khẩu macao là rất nhiều tờ rơi Casino, là những free shutter bus đón khách của từng casino. Bước ra khỏi casino này đập vào mắt là những casino khác. Nói thế chứ ở đây mình đếm nổi tiếng có khoảng dưới chục cái. Trong đó ấn tượng nhất là cái Venetian.

Venetian: tổ hợp casino và shopping mall vô cùng hoành tráng. Bên trong tòa nhà, người ta cho xây dựng cả 1 khu phố thu nhỏ với bầu trời nhân tạo y như thật. Khu casino ở giữa, bao bọc xung quanh là 3 con sông nhân tạo với những người lái đò y như ở Vernice. Dọc 2 bên sông là các cửa hàng quần áo hàng hiệu.

Đối diện với Venetian là City of Dream, nghe nói mới mở cửa đầu tháng này. Cũng là 1 casino. Nhưng ấn tượng nhất là ở ngay cửa có 2 cái màn hình to không thể tưởng tượng được làm giả 1 cái bể cá khổng lồ, trong đó cá, rùa và cả...nàng tiên cá nữa, bơi lội tung tăng..thật đến mức bảo là cái màn hình chả ai tin. Ở đây còn có chương trình Dragon show nữa mà hnay trượt mất. Để hôm khác.

Lumix LX3: như đã nói ở phần trước: very good indoor performance :)
Read rest of entry

Lumix LX3


Cuối cùng thì cũng được cầm nó trên tay. Thật lạ là lâu rồi không có cảm giác háo hức 1 cái gì mới như thế. Cám ơn em yêu nhé. Cám ơn Đức chóa nhé. Thật buồn khi phải chấp nhận 1 thực tế rằng em 400D của mình sẽ phải cho đi, lens chắc cũng cho đi nốt còn bù tiền lại cho con này. Good bye, beautiful days...

Máy mới dùng tương đối tốt. Lúc đầu không quen do nhỏ và nặng. Cảm giác như bạn đi ô tô xe máy quen rồi bây giờ phải đạp xe đạp vậy. Rất vất vả. Nhưng tiện. Rồi sau lại thích.

F2.0
Frame: 4:3 - 3:2 - 16:9
Movie: HD

Very good indoor performance :D
Read rest of entry

Zhuhai

Cách đây lâu lâu nghe ai nói blogspot bên Trung Quốc bị kiểm soát, không vào được. Bây giờ mới tin. Đúng là bọn TQ đã không làm thì thôi, chứ chả có cái gì là không làm được.

Zhuhai là 1 thành phố mới, ven biển, khí hậu rất ôn hòa. Từ khách sạn đi qua 1 cái sân là đến khu trung tâm huấn luyện. Cách đây khoảng 1km là khu trung tâm đồng thời là cửa khẩu sang Macau, Gongpei. Khách sạn có bể bơi ngay gần khoảng sân sang bên Trung Tâm, vắng và rất sạch. I like it.

Người dân ở đây nói tiếng Anh rất kém, kể cả receiptionist, đâm ra lại biết được vài câu tiếng TQ.

Từ hôm sang đây đến giờ chưa đi đâu trong Zhuhai ngoài Gongpei. Ở đó có ăn uống và shopping.

Khu Gongpei rất rộng, chia thành nhiều khu, chủ yếu là điện thoại, giầy dép, quần áo và rất nhiều túi. Tất cả đều là đồ fake. Một số cửa hàng khi hỏi đồ fake "good quality", "class A", họ sẻ cho mình vào 1 căn phòng rất nhỏ ở phía sau cửa tủ và xem đồ. Đồ leather fake rất tốt, nhưng giá cũng rất cao...

Sắp tới rất bận.
Read rest of entry

Friday, 12 June 2009

10 câu nói bất hủ của Bill Gate
















1. Thế giới vốn không công bằng. Bạn biết điều này chứ? Dù bạn có nhận thấy sự bất công trong xã hội hay không thì cũng đừng hy vọng làm thay đổi được nó. Việc cần làm là hãy thích nghi với nó.

( Sở dĩ như vậy là một mình bạn sẽ không thể nào làm thay đổi được sự bất công trong xã hội)


2. Mọi người sẽ không bao giờ ngó ngàng đến lòng tự trọng của bạn, điều mà họ quan tâm chính là thành tựu mà bạn đạt được. Do đó, trước khi có được những thành tựu thì bạn đừng nên quá chú trọng hay cường điệu lòng tự trọng của bản thân mình lên.

( Lòng tự trọng quá cao sẽ tỷ lệ thuận với sự bất lợi trong công việc của bạn)


3. Thường thì bạn sẽ không thể trở thành CEO nếu chỉ mới tốt nghiệp trung học. Nhưng khi bạn đã trở thành một CEO thì không còn ai để ý là bạn mới chỉ có tốt nghiệp trung học nữa.

( Lúc này người ta sẽ đánh giá và quan tâm nhiều đến năng lực hơn là bằng cấp của bạn)


4. Khi bạn gặp khó khăn hay bế tắc trong công việc thì đừng có oán trách số phận. Điều bạn học được khi gặp trắc trở chính là kinh nghiệm và bài học để lần sau không bao giờ mắc phải nữa.

( Điều cần làm lúc này là trấn tĩnh và bắt tay làm lại từ đầu)


5. Nên hiểu một điều rằng: Trước khi có bạn, bố mẹ bạn không phải là những người “chán ngắt, vô vị” như bạn của ngày hôm nay đã nghĩ. Đây chính là cái giá rất lớn mà bố mẹ đã phải trả cho sự trưởng thành của bạn.

( Bạn phải có nghĩa vụ đền đáp công ơn với những người đã dành cả cuộc đời mình cho sự sống và trưởng thành của bạn)


6. Khi đi học, bạn đứng thứ mấy trong lớp cũng không phải là vấn đề quan trọng. Nhưng khi đã bước chân ra xã hội thì mọi việc lại không đơn giản như vậy. Dù đi đâu hay làm công việc gì bạn cũng nên tạo đẳng cấp cho mình.

( Luôn tự nhủ rằng bạn sẽ luôn là người đứng đầu, như vậy bạn sẽ có động lực và tinh thần nhiều hơn cho sự nghiệp của bản thân)


7. Khi đi học, bạn luôn mong chờ đến ngày nghỉ lễ, Tết. Khi đi làm thì hoàn toàn không giống vậy, dường như là bạn sẽ không được nghỉ ngơi. Công việc sẽ cuốn bạn đi bất cứ lúc nào kể cả ngày nghỉ.

( Nếu là một nhân viên luôn mong chờ ngày nghỉ lễ thì bạn sẽ bị lạc hậu hơn so với những nhân viên khác. Sự lạc hậu này còn luôn đồng hành với sự đào thải và thất nghiệp).


8. Khi ngồi trên ghế nhà trường, lúc gặp khó khăn trong học tập thì có giáo viên giúp đỡ bạn. Tuy nhiên, nếu lúc đó bạn lại cảm thấy mọi khó khăn đều do những yêu cầu quá nghiêm khắc từ phía giáo viên thì bạn đừng nên đi làm sau khi tốt nghiệp. Đơn giản nếu như không có những yêu cầu nghiêm khắc từ phía công ty thì chắc chắn bạn sẽ không làm được gì và sẽ nhanh chóng thất nghiệp, hơn nữa lúc này sẽ không có ai giúp đỡ bạn cả.

( Nên nhận thức được rằng: Công ty sẽ luôn yêu cầu cao hơn rất nhiều so với trường học. Vì ở trường học, dù bạn có học được hay không thì chỉ ảnh hưởng đến cá nhân bạn. Còn ở công ty bạn có làm được việc hay không thì lại ảnh hưởng đến rất nhiều người)


9. Mọi người đều thích xem phim truyền hình, nhưng bạn không nên xem nhiều vì đó không phải là cuộc sống của bạn. Vì công việc ở công ty mới phản ánh cuộc sống thực của bạn.

( Bạn không nên xem nhiều vì tư tưởng của bạn sẽ bị ảnh hưởng bởi những bộ phim truyền hình đó. Cuộc sống của bạn nên do bạn quyết định.)


10. Không bao giờ phê bình người khác sau lưng của họ, đặc biệt đừng bao giờ phê phán sếp là người không có năng lực, điều này là không đúng.

( Nếu bạn có thắc mắc gì trong công việc thì nên nói ý kiến của mình trước mặt mọi người. Còn nếu như bạn luôn giữ thái độ và hành động phản kháng sau lưng người khác thì chỉ có bất lợi cho bạn mà thôi).


Theo Hải Hiền (VNN)

Read rest of entry

Tuổi trẻ và sự cô đơn

Photobucket



Nếu có một thời điểm nào đó trong cuộc sống, mà chúng ta cần phải và
nên bị dúi xuống bùn lầy tăm tối, tốt nhất hãy chọn lúc 18-25 tuổi,
lúc mà bạn có cả sức khoẻ lẫn sự dẻo dai; cả hưng phấn lấn thất vọng;
cả niềm tin sắt đã lẫn sự ngoan cố mù quáng; cả sự hiểu biết bằng bản
năng và trực giác chưa bị pha tạp lẫn sự tăm tối vì mơ hồ nhận thấy
những lực cản của xã hội. Nghĩa là có tất cả mà lại chẳng có gì vững
chắc. Lúc ấy là lúc có cả một tiềm năng – cái năng lực tiềm ẩn trong
từng cử động, từng quyết định nhỏ, cái khả năng có thể nhảy rất dài,
vượt rất xa, thay đổi cả thế giới; hoặc là cái nguy cơ trượt xa khôn
cùng xuống vực sâu của tăm tối, kiệt quệ, u uất và rệu rã.

Tuổi trẻ – tự bản thân nó đã là một tài sản, tự bản thân nó đã hàm
chữa ánh sáng và hạnh phúc, khi bị dúi xuống bùn, cơ hội để nó vẫn toả
sáng và thăng hoa sẽ lớn hơn so với khi bạn già đi. Lúc đó là lúc phép
thử còn màu nhiềm, con tốt đỏ trong tay có thể còn phong Hậu; bạn có
thời gian làm hậu thuẫn và chân trời vẫn còn gợi nhiều thôi thúc. Còn
khi bạn đã lớn tuổi hơn, những xây xước đằng trước sẽ làm cho bạn ngần
ngại, nếu bạn bị dúi xuống bùn thì rất có thể bạn sẽ tặc lưỡi nằm đó
một mình, hoặc sẽ cố gắng vùng vẫy sao cho người khác cũng vấy bẩn lem
luốc giống với bạn.

Tuổi trẻ có một thứ vốn ngầm rất đáng quý mà không phải ai cũng biết:
sự cô đơn. Trái tim là một giống loài dễ hư hỏng. Nếu nó được no đủ,
nó sẽ đổ đốn ngay lập tức. Hạnh phúc làm cho con người ta mềm yếu,
người ta vui tươi với mọi thứ, người ta quên mất việc phải làm, người
ta còn bắt đầu tặc lưỡi nhiều hơn với những thói quen xấu. Tình yêu là
một giống dây leo khó chiều. Nó cần được thử thách và bị tấn công. Nếu
bạn mớm cơm cho nó hàng ngày, chăm sóc nó quá no đủ, nó sẽ chết yểu.

Cô đơn ơi, tên của mi hàm chứa nghị lực. Nhưng sự cô đơn này không đơn
thuần là “một mình” theo nghĩa đen của đúng từ này. Cô đơn là một
trang thái tổng hoà rất đặc trưng của tuổi trẻ. Cô đơn vì thấy mình
quá bé nhỏ, và ngộp thở trước sự rộng lớn của vũ trụ, của hàng hà tinh
tú trên đầu mỗi đêm hè ta ngẩng lên. Cô đơn vì thấy mình bất lực trước
một sinh vật ngang bằng mình, tồn tại cạnh mình, cần cho mình mà mình
không sao sở hữu nổi nó. Cô đơn vì thấy có quá nhiều tiếng gọi mà
không biết sẽ đi đâu. Cô đơn vị sự giằng xé giữa những ước mơ thời bé
và những thực tế vừa mới đến. Cô đơn vì vừa buồn bã, vừa kiêu hãnh và
khoái trá đi lại tung tăng, ngạo ngược trong thế giới riêng của mình,
chỉ thỉnh thoảng hào phóng mời vào một hai vị khách, rồi lại mời họ ra
ngoài để ta đóng cửa lại.

“Hạnh phúc làm con người mềm yếu và quên mất việc phải làm”. Rất nhiều
người đã nói thế. Rất nhiều người đã được dạy cần cảnh giác với hạnh
phúc. Nhưng “việc phải làm” ấy là để làm gì, nếu không phải để mang
lại hạnh phúc? Và mục đích cuối cùng của mọi việc là gì nếu không phải
hạnh phúc?


Vì thế có lẽ chăng nên nuôi dưỡng trái tim như nuôi con mèo dùng vào
việc bắt chuột: để mặc nó đói, nó sẽ phải tìm đường săn mồi. Con mèo
đói đến lúc săn được mồi đã quá hao sức vào việc săn, đã quá đói, nên
nuốt vội con chuột mà quên mất hưởng thụ thành quả. Và con chuột (hạnh
phúc) chui tuột vào dạ dày mà chẳng để lại dư vị gì.
Trái tim là một con mèo, đừng thử thách hay tấn công nó nhiều quá. Nó
sẽ tự tìm được một khoảnh sân để duỗi dài sưởi nắng.
Trong cái sân nắng ây, có lẽ cô đơn không phải là người bạn tốt.

Cô đơn – tên của nó hàm chứa sợ hãi. Bởi dù theo nghĩa nào đi chăng
nữa, cô đơn có nghĩa là khoanh riêng mọt vùng đất cho mình, đặt tên
cho nó là “tôi”, rồi xây lên một thành trì bao bọc. Mà đã xây thành,
có nghĩa là đứng trước nỗi sợ xâm lăng.

Cô đơn – tên của nó hàm chứa khổ đau. Bởi để giữ thành, thì phải chiến
đấu. Nếu không giữ được đó là khổ đau. Nếu giữ được, thì một mình
trong cái chiến thắng hoang tàn đó, chiến thắng trở nên 3 lần vô
nghĩa.

Cô đơn – tên của nó hàm chứa mất mát. Khi đã xây nên một thành trì
khoanh thế giới của mình lại, có nghĩa là đã đánh mất thế giới bên
ngoài kia.

Mặc dù vậy, cô đơn dường nhu là một trạng thái mặc định cho mọi người.
Tuy nhiên, cũng như một đưa trẻ chỉ lớn nếu cai sữa để ăn cơm, một
người trẻ phải chối bỏ và thoát khỏi sự cô đơn để lớn lên.

Nhưng trước khi chối bỏ, người đó phải ý thức được nó. Ngày xưa có một
câu chuyện về người cha trong ngày sinh nhật của đứa con 3 tuổi. Đứa
con khư khư giữ những quà tặng, không cho các bạn chơi cùng. Người cha
quyết định dạy con mình biết chia sẻ bằng cách giật đồ chơi khỏi tay
đưa con cho những đứa khác. Có một điều mà người cha đó quên: trước
khi học cách chia sẻ, đứa bé phải học cách sở hữu. Người ta không thể
cho đi cái gì người ta không có. Cũng vậy, người ta không thể thoát
khỏi bức tường mà người ta không nhìn thấy.

Thời gian để tự ý thức đó có thể là rất lâu. Để kiêu hãnh về
thế-giới-riêng-tư không thể lặp lại của mình. Để thù địch với tất cả
những gì không phải là nó. Để chiến đấu bảo vệ nó. Để thấy nó là chật
hẹp và quyết tâm thoát khỏi.

Thoát khỏi không có nghĩa là đánh mất, không có nghĩa là để cho thế
giới của mình bị xâm lăng bời thế giới ngoại lai. Thoát khỏi có nghĩa
là cho đi, là đem cái thế giới riêng tư ấy chia sẻ và hợp nhất với
những thế giới khác thành một thế giới rộng lớn hơn. Thoát khỏi, có
nghĩa là học cách sống với các sinh vật ngang bằng mình, tồn tại với
mình, cần cho mình mà không đòi hỏi phải sở hữu. Những giấc mơ, khi
đó, không mất đi. Chúng chỉ ít viển vông hơn. Khi đó người ta không
còn mơ tung cánh giang hồ.

Cô đơn có thể do khách quan hoặc chủ quan, nếu do khách quan thì đó
quả thật là sự sợ hãi, khổ đau và mất mát. Nêu như cô đơn do tự ta tìm
đến, nó sẽ không còn là sự sợ hãi khổ đau hay mất mát nữa. Nó sẽ là
nơi mà thực sự cảm thấy an toàn, một nơi yên tĩnh vô cùng, nơi mà ta
có thể bình tâm đánh giá mọi việc trên thế gian này, nơi mà ta có thể
nhận thức được cái hay, cái dở …, và cũng có thể là nơi để tâm hồn
ta chìm vào quên lãng. Và chính nhũng thời điểm như vậy, chúng ta sẽ
cảm thấy lớn hơn rất nhiều, sẽ thay đổi cách nhìn của chúng ta về thế
giới xung quanh, và sẽ trở nên hoàn thiện hơn rất nhiều.

– Sưu tầm –

Read rest of entry

Thursday, 11 June 2009

Recently

Dad showed me nothing is easy like it seems to be :" they say that but they don't mean that".
Mom told me to try my best.
Thao kept my feet back on ground.
Mr.Duc taught me the 1st lesson "no excuse".

By the way, The sopranos is the best movie I've seen so far.



Read rest of entry

Sunday, 25 January 2009

Vui lên lào, mở lòng ra đón năm mới lào



Trâu ơi ta bảo trâu này,
Trâu đem vàng bạc chất đầy nhà ta.
Nỗi buồn, nước mắt đem ra,
Niềm vui, hạnh phúc trâu mau tha về ...
Khắp thị thành, khắp thôn quê,
Trẻ con tíu tít mừng reo lì xì.
Cụ bà, ông lão nâng ly,
Bách niên giai lão sức tì hơn trâu.
Mẹ ta trường thọ sống lâu,
Cha ta chân cứng dãi dầu tráng niên.
Em ta thỏa chí thanh niên,
Bạn ta thành đạt, làm nên công hầu.
Trâu ơi trâu nhắn dùm ta,
Phát tài phát lộc muôn nhà an vui .




Read rest of entry

Wednesday, 31 December 2008

New Happy Year !

Còn khoảng hơn 3 tiếng nữa là bước sang năm 2009..

Năm cũ..

Không muốn nhìn lại những gì đã trải qua trong 1 năm qua. Quá nhiều biến động. Quá nhiều trạng thái cảm xúc khiến đôi lúc không hiểu mình ntn.
Thay đổi...


Năm mới
Tự nhắc nhở mình phải lớn dần thôi..
Tự nhủ với bản thân rằng mình vẫn đang rất hạnh phúc

Sức khỏe, gia đình, công việc, bạn bè, người yêu và cả một tương lai với rất nhiều điều để hy vọng, hihi..






Read rest of entry

Tuesday, 30 December 2008

Entry for December 30, 2008

Những tiếng ồn khủng khiếp vang lên phá tan sự bình yên của buối sáng mùa đông se se lạnh.
Mắt chưa mở nhưng đã kịp cảm nhận sự nhăn nhó đã hiện lên trên trán từ bao giờ.

Không phải tiếng xe cộ.
Không phải tiếng xây dựng sửa chữa gì cả..
Để ý nghe thì những âm thanh đó phát ra từ tivi đặt dưới nhà. Bật lên thì hóa ra chương trình Bài Hát Việt 2007.
...

Hix..hết năm 2008 đến nơi rồi..
Mà đây là bài hát Việt chọn lọc đây á?
Ca sĩ bây giờ phải hát kiểu này đây á?
hehe..thế mà cứ chê nhạc thị trường rẻ tiền..hehe...

...

Được cái dậy sớm
Hôm nay được nghỉ..
Trời cũng không lạnh lắm..

-- 01 --



-- 02 --



-- 03 --


-- 04 --



-- 05 --



Copy bên Xomnhiepanh.com



Read rest of entry

Tuesday, 16 December 2008

Cuộc sống và những chiếc van xả

Ngày còn bé, tôi hay băn khoăn về những điều xảy ra trong cuộc sống. Những lúc như thế, tôi lại tìm đến ông nội, bố hoặc mẹ để tìm những lời giải đáp.

_"Ông ơi, tại sao khi bơm quá căng, bong bóng lại nổ?".
_"Tại vì hơi tích tụ ngày càng lớn nên sức căng của quả bóng không chịu nổi cháu ạ!".
_"Tại sao người ta lại làm những cái đập tràn giữa những khúc đê bố ơi?". "
_"Tại vì để khi nước dâng cao, sẽ không bị tức nước vỡ bờ, mà nước sẽ tự động tràn qua đập con ạ!"
_"Nồi áp suất sao lại có van xả trên nắp, mẹ nhỉ?"
_"Vì nếu không xả hơi nóng tích tụ, đến một lúc nào đó, nồi sẽ phát nổ con trai ạ."

Tuổi thơ của tôi đã trải qua những "tai sao..", "tại vì.." như thế.

Lúc ta còn bé, là lúc mà "van xả" của tao hoạt động tốt nhất. Vì khi đó, ta có thể tâm sự bất cứ điều gì với mẹ, chạy rúc vào lòng bố khóc rít lên vì không được phiếu bé ngoan. Vì khi con chó Milu yêu quý bị bệnh chết, nước mắt ta tự nhiên trào ra vì thương nhớ, vì mất đi một "người bạn"..Những giọt nước mắt trào ra một cách tự nhiên, đó là lúc cảm xúc của ta tự tràn qua những chiếc "van xả tự động"..

Rồi khi ta trưởng thành, ta bắt đầu "đắp đê" tâm hồn, ta khóa các "van xả" lại. Ta ít chia sẽ niềm vui với người thân, con cái xa cách bố mẹ, vợ chồng lạnh lùng với nhau, đồng nghiệp khóa chặt sự cảm thông. Ta ém nhẹm những nỗi đau để tự gặm nhấm một mình. Tâm hồn ta lúc này là một thế giới chứa đầy những bí mật với mọi người . Có những chuyện buồn có thể trở thành trầm tích trong lớp lớp địa tầng xúc cảm. Nhưng có những chuyện, lại bám riết lấy ta, cào cấu tâm hồn ta. Đó là những lúc vấp ngã trong đường đời, lúc gặp trục trặc trong tình cảm. Ta cứ lặng lẽ cam chịu mà không muốn chia sẻ với mọi người. Để những bực tức, những nỗi buồn, những tị nạnh, hơn thua trong ta dồn nén, rồi làm ta nổ tung với nhũng quyết định sai lầm..

Và cuộc sống, do vậy, rất cần những cái "van xả tự động". Khi dang tay và mở lòng với cuộc sống, bạn sẽ nhận được rất nhiều.

( Trung Dũng - báo Đất Việt )
Read rest of entry

Friday, 5 December 2008

Entry for December 05, 2008

Photobucket


Lại thêm 1 ngày nữa thức dậy với một tấm thân ẩm ỉ, mệt mỏi.

Ngoài trời nắng đẹp, lành lạnh, nhưng không khiến tinh thần thoải mái thêm tí nào. Từ lúc mở mắt ra đến lúc bộ não bắt đầu có hành động suy nghĩ thì hình như lại có dấu hiệu của stress. Chả hiểu từ lúc nào nó dường như mất hết tinh thần lạc quan yêu đời như trước rồi, thay vào đó, nhìn vào đâu cũng thấy những tín hiệu xấu. Công việc, tiền nong, gia đình, bạn bè, người yêu...vv.. Toàn những điều tiêu cực khiến nó phải lo lắng. Thực ra lo lắng cũng chả làm được việc j`, nhưng không hiểu sao nó cứ lo lắng. Phải chăng cái giá phải trả cho việc trưởng thành, biết suy nghĩ là người ta phải nhìn thấy mặt tiêu cực của sự thật?

Khi bạn cảm nhận được sự giới hạn về khả năng của con người mình, của hoàn cảnh của mình.. và bạn không thể làm gì trước sự thật đó, thì đó là lúc bạn bị stresssss...Cũng có thể mọi chuyện không đến mức phức tạp như thế, như nó từng nói với bạn nó là " tất cả đều vì tiền thôi mày ạ "...

Nó mắc quá nhiều sai lầm về kinh tế. Những sai lầm trước đó mà hậu quả đến bây giờ mới thật xự hiện hữu trong mắt nó. Những sai lầm mà nó vừa mắc phải. Những sai lầm mà nó tưởng như sẽ không bao giờ mắc thêm 1 lần nào nữa. Những sai lầm khiến bản thân nó thực sự thấy SỢ. Nó giống như bạn cứ vô tư bước thêm 1 bước nữa và rồi chợt nhận ra rằng dưới chân mình không phải là mặt đất nữa mà là 1 vực thẳm đen ngòm, sâu hun hút...Hụt hẫng..Sợ hãi.. Quá trễ vậy..

Sai lầm nối tiếp sai lầm..

Biết là sẽ phải sửa sai. Nhưng chợt thấy con đường dài quá..

....
Read rest of entry