Wednesday, 9 July 2008

Câu chuyện của cái nồi và cái vung


Ngày xửa ngày xưa, có một chiếc nồi. Vì không có vung nên nó chả làm được việc gì cả.


Đến một ngày, người ta mang đến cho nó 1 cái vung. Nó rất vui mừng và hạnh phúc cho dù đám bạn xoong nồi của nó bảo 2 chúng mày chả hợp gì cả. Cái nồi vốn quen được tự do, nên đôi khi quá vui vẻ mà vô tâm, không quan tâm xem cái vung nghĩ gì trong khi cái vung thì lúc nào cũng chỉ muốn ở bên cạnh cái nồi.

Thời gian qua đi, cái nồi và cái vung nhận thấy chính sự lệch nhau như thế khiến giữa chúng vẫn còn nhiều chỗ hở, dùng để nấu nước, nấu ăn qua qua thì không sao chứ định nấu cơm hay hầm cái gì đó lâu lâu thật không phải là chuyện dễ dàng. Sau rất nhiều lần tranh luận đôi lúc cãi vã, giận dỗi nhau, cái nồi và cái vung quyết định phải thay đổi, phải gò lại chính mình để 2 đứa ngày càng hợp với nhau.


--------

Một thời gian sau, cái nồi nhận thấy rằng nó đã thay đổi, nó càng ngày càng thấy yêu cái vung hơn bao giờ hết. Cái vung cũng đã thay đổi, nó cũng nhận thấy cuộc sống còn nhiều điều thú vị hơn là suốt ngày ở bên cạnh cái nồi.

Thế là chúng đến bên nhau.

Và chợt chúng nhận thấy rằng lại một lần nữa chúng chẳng khớp với nhau…

Haizz…

Read rest of entry

Sunday, 24 February 2008

Entry for February 24, 2008

Một mình trong phòng không ngủ được

Cái cảm giác này thật quen thuộc mà cũng thật lạ lẫm, nó khiến anh cảm thấy như đang trở lại với con người ngày nào của mình, một chút tự ti, một chút cô độc...

Thời gian vừa rồi anh trải qua rất nhiều trạng thái cảm xúc khiến đôi lúc anh không nhận ra đâu mới là con người thật của mình, một con người vô tư, sống vui vẻ, hòa đồng hay một người trầm tĩnh, thu mình lại, hướng nội... Anh từng nói với em rằng chúng ta có thể thay đổi để trở thành người chúng ta muốn trở thành. Nhưng thời gian vừa qua anh mới nhận thấy rằng điều đó thật không dễ tí nào ( nhưng không có nghĩa là không thể ).

Anh đang đứng trước một ngã ba đường, anh đang đứng trước 1 quyết định khó khăn nhất từ trước đến giờ và anh phải công nhận là anh không biết phải quyết định như thế nào..

Ở lại và trở thành 1 người phải gánh vác nhiều trách nhiệm cũng như nhiều quyền lợi...
Ở lại cũng như sẽ gắn bó với Hà Nội với gia đình nhiều hơn, được ở bên cạnh em nhiều hơn..
Một, hai năm nữa rồi ổn định..
Cả đời người, người ta cũng chỉ mong muốn đến thế là cùng.

Nhưng liệu như thế có quá sớm không với 1 thằng con trai mới 25 tuổi?

Anh cũng muốn ra đi. Không thể để mình luôn phải chịu thiệt thòi như thế được. Đôi lúc anh cứ tự nhắc nhở mình phải sống thật vô tư, đôi lúc gượng ép đến mức tự lừa dối bản thân. Anh vừa không muốn sống vô tư như trước nữa, nhưng cũng vừa sợ mất nó. Nó mang lại cho anh niềm tin, sự lạc quan cũng như vui vẻ, em ạ...

Có lẽ đúng như em nói, anh vẫn còn quá trẻ con, anh chả tự quyết định được điều gì cho cuộc đời của mình cả. Anh không biết mình đã thực sự sẵn sàng để gắn bó cuộc đời mình với 1 điều gì chưa nữa...

Cứ ngỡ con người mình đã trưởng thành lắm rồi mà hóa ra mình vẫn chưa sẵn sàng với điều gì cả...

Nhớ em ra phết đấy, giờ này chắc còn đang bận ngủ chả nghĩ ngợi gì đến anh đâu..


Read rest of entry

Thursday, 24 January 2008

Anh xin lỗi

Anh xin lỗi..

Thực sự là hôm nay anh rất bực và buồn..

Chúng mình lại cãi nhau, chuyện tưởng chừng rất bình thường, nhưng nó khiến anh phải ngồi lại và suy nghĩ..

Em lại giận hờn, lại ghen tuông và bắt đầu suy nghĩ tiêu cực.

Em tức anh vì anh nói chuyện nhẹ nhàng, lịch sự với bạn gái cũ.

Em tức anh vì anh nói thật với em chuyện anh sẽ vào sg để phỏng vấn chuyển loại.

Không phải là anh bất ngờ, anh đã quá quen với những suy nghĩ của em như vậy. Nhưng thực sự hôm nay em khiến anh rất bực mình. Anh biết em sẽ phản ứng, nhưng anh không nghĩ em sẽ phản ứng như vậy. Khi báo tin cho em, anh không chờ đợi những lời nói cay nghiệt như thế. Anh chờ mong 1 sự khích lệ, 1 sự tin tưởng. Không những không có những điều tưởng như đơn giản như thế, em còn làm anh rất buồn, thực sự rất buồn..

Anh xin lỗi..

Anh xin lỗi khi anh kỳ vọng vào em quá nhiều, anh đặt niềm tin vào em quá nhiều và cũng do anh quá chiều chuộng em. Anh vô tình quá, anh không để ý rằng em vẫn còn quá trẻ con, ít ra là so với anh. Em vẫn quen được chiều chuộng, em vẫn quen được đòi hỏi...Em không có lỗi.. Anh mới là người có lỗi. Anh kì vọng quá nhiều, anh vẫn tưởng em hiểu anh..Nhưng thực sự là em không hiểu anh 1 tí nào..

Anh muốn em thay đổi quá nhiều, quá nhanh.. Yêu đương đơn thuần thì chả cần phải thế, cứ yêu thôi, đến đâu rồi đến, không hợp thì tính sau.. Nồi nào thì sẽ úp vung nấy. Có lẽ anh mắc sai lầm khi hơi quá nghiêm túc trong tình yêu. Anh đỏi hỏi ở em nhiều quá, những điều chắc là hợp lý và cần thiết ở 1 người vợ hơn là 1 người yêu. Anh muốn gò cái vung sao cho hợp cái nồi, trong khi cái vung nó chưa sẵn sàng làm điều đó...

Anh không biết mình còn cố gắng được bao lâu.. nhưng thực sự cứ thế này sẽ làm anh cảm thấy mệt lắm... và chắc là em cũng cảm thấy thế...

Chúng mình hãy cứ yêu thôi đã nhé...

Read rest of entry

Wednesday, 21 November 2007

Khu rừng bên cạnh

Trong 1 khu rừng nọ, các loài vật sống với nhau rất hòa thuận.

Và ở đó, có 1 chú chó nhỏ, sống rất vui vẻ cùng các bạn của nó, các bạn Hươu, Nai, Lợn, Thỏ.. những con vật rất là hiền lành, đáng yêu.

Trong khu rừng có 1quy luật, uh, luật trong rừng thì người ta gọi là luật rừng, đó là, các con vật đến tuổi trưởng thành thì phải tự mình đi sang khu rừng bên cạnh để sinh sống, không thể ở mãi trong khu rừng già nua này được nữa.

Và rồi, cũng đến một ngày, chú chó và các bạn của mình phải khăn gói lên đường, bắt đầu cuộc hành trình của mình. Đi được 1 đoạn, chú chó thấy mình đã nhanh hơn các bạn của mình rất nhiều rồi. Chú cười và nghĩ thế này kiểu j mình cũng sang khu rừng bên kia sớm hơn, và thế là chú tự thưởng cho mình bằng cách đi thong thả, nhởn nhơ, nhìn chỗ này 1 tí, ngó chỗ kia 1 tí.

Bỗng chú thấy phía trước có 1 nhóm khác, đó là nhóm của các bạn Hổ, Báo, SưTử…hỏi ra mới biết, họ cũng đang trên đường sang khu rừng bên kia. Mấy con vật càng đi càng thấy thân thiết với nhau, chả mấy chốc đã không phân biệt được đâu là bạn cũ, đâu là bạn mới.

Và thế là chúng cùng nhau bước đi.

Con đường thẳng sang khu rừng bên cạnh là con đường ngắn nhất, nhưng càng đi càng thấy nhàm chán, và thế là chúng rủ nhau đi bằng những con đường khác, quanh co hơn, hiểm trở hơn nhưng dường như cũng thú vị hơn. Cùng nhau bọn chúng đã lang thang, ngắm hoa, bắt bướm. Chú chó và đám bạn đã đi rất nhiều nơi, đến rất nhiều chỗ, có những nơi hang cùng ngõ hẻm, có những nơi heo hút như chưa từng có ai đặt chân tới. Không những thế, chú chó còn nhận thấy rằng đi đến đâu bọn chúng cũng được các con vật khác chào đón rất nhiệt tình, pha chút gì đó kính nể, thật là oai.

Cuộc sống chỉ có ngao du, hưởng thụ như thế này thì còn gì bằng !

Thế rồi, bỗng 1 ngày, hình ảnh về khu rừng bên cạnh lại trở về trong tâm trí của chúng. Không ai bảo ai nhưng những bước chân bắt đầu thấy nhanh hơn, những gương mặt bắt đầu thấy nghiêm túc hơn… Chú chó cũng nhận thấy điều đó, nhưng càng chạy theo đám bạn, chú càng thấy hụt hơi, và rồi chú chợt cảm thấy đau đớn khi nhận ra rằng, chó thì không thể chạy nhanh bằng hổ báo được.. Chú càng cảm thấy buồn hơn khi nhin về phía trước, ở phía xa xa, đám bạn cũ của chú, các bạn Hươu, Nai dường như cũng đã bỏ xa chú ở lại phía sau nhiều lắm rồi…

Buồn chăng? Uh, buồn chứ. Hối tiếc chăng? Ah, không, chú không hối tiếc, chú đã đi qua rất nhiều con đường, trải qua bao nhiêu cảm xúc buồn vui mà không phải ai cũng có được, chú chỉ tiếc là không nhớ ra mục đích của cuộc hành trình của mình sớm hơn mà thôi..

Những bước vững chắc, chú từ từ đi về phía trước…

Hẹn gặp lại các bạn ở khu rừng bên cạnh !

Read rest of entry